Xót xa nữ sinh lớp 12 bị ung thư giai đoạn cuối cầu xin mọi người cứu mẹ cũng đang bị ung thư

“Cháu không biết cháu còn sống được bao lâu nữa. Căn bệnh ung thư trung thất của cháu đã di căn vào phổi rồi nên cháu khó thở lắm. Cháu cầu xin mọi người cứu lấy mẹ của cháu, mẹ cháu cũng đang bị ung thư” – nữ sinh lớp 12 Lệ Chi nói trong giàn giụa nước mắt.

Lời kêu cứu khẩn cấp của cô bé Dương Bích Lệ Chi (lớp 12A1, Trường THPT Liễn Sơn, Lập Thạch, Vĩnh Phúc) khiến chúng tôi khựng lại. Đang điều trị tại Bệnh viện K3 Tân Triều, Lệ Chi buồn với gương mặt lúc nào cũng cúi gằm xuống. Những cơn đau và khó thở bắt đầu kéo đến dồn dập khiến gương mặt cô bé luôn nhăn nhó nhưng lại cố bặm môi không dám kêu vì sợ bố lo lắng.

Phát hiện căn bệnh ung thư trung thất đã ở giai đoạn muộn khiến nữ sinh lớp 12 Dương Bích Lệ Chi kiệt quệ và suy sụp.

Đi chăm con, anh Dương Văn Vui cố gắng bình tĩnh nhất có thể để làm chỗ dựa cho con. Nhưng con chỉ cần thiếp đi một lát là anh lại bần thần như người mất hồn. Nước mắt không chảy ra nhưng đôi mắt anh đỏ hoe. Là người đàn ông trụ cột trong gia đình, anh hiểu bản thân mình phải vững vàng hơn bao giờ hết nên phải căng mình chịu đựng những yếu đuối và bất lực ở bên trong.

Anh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn: “Vợ tôi bị bệnh tim hở van 2 lá phải điều trị nhiều năm nay rồi. Mới đây cô ấy lại phát hiện căn bệnh ung thư tuyến giáp phải phẫu thuật. Mẹ vừa từ viện về thì đến lượt con gái yếu và mệt, đi khám bác sĩ cho biết con bị ung thư trung thất cuối giai đoạn 3, đầu giai đoạn 4 rồi”.

Mẹ của Lệ Chi cũng bị ung thư tuyến giáp vừa phẫu thuật xong.

Nỗi đau kéo đến dồn dập khiến người đàn ông này không còn đủ sức chống chọi nhưng trước mặt con anh vẫn đang phải cố gắng hết sức. Bản thân với công việc đi phụ vữa, dịch COVID-19 tràn về, anh thất nghiệp nhưng lại phải gánh cả vợ và con gái cùng bị ung thư.

“Không biết ở kiếp trước tôi có lỗi gì mà kiếp này ông trời thử thách tôi lớn quá. Tiền không có, tôi cứ vay mượn từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng cho con đi bệnh viện. Là cha, là mẹ có ai thấy con chết mà không cứu đâu. Tôi sức cùng, lực kiệt rồi… chẳng biết cầm cự được mấy bữa nữa”. Đến lúc này thì anh Vui bộc bạch thật bởi chẳng thế gượng được nữa. Thực tế, lên trên viện, đến cái ăn của 2 bố con anh cũng không lo được.

Cùng lúc vợ và con đều bị căn bệnh ung thư khiến anh Vui không thể cầm cự được lâu.

Mấy ngày nay làm xét nghiệm cho thấy khối u của Lệ Chi đã di căn vào xương sườn, xương ức, xương đòn và chớm vào phổi. Biết rõ được bệnh tình của mình khiến cô bé vô cùng hoang mang và sợ hãi. Trong đôi mắt ngây thơ của cô bé 17 tuổi, cuộc sống giờ mới bắt đầu với bao hoài bão và ước mơ… Nhưng em phải dừng lại thôi vì chẳng còn nhiều thời gian nữa.

“Mọi người động viên, cháu biết rằng phải cố gắng và thật bản lĩnh nhưng sự thật thì cháu buộc phải chấp nhận thôi. Cháu yếu đi từng ngày, cháu cảm nhận được hết. Giờ mẹ cháu cũng bị ung thư, đang ở nhà, sức khỏe mẹ cháu yếu lắm. Cháu thương mẹ vô cùng, cháu sợ cháu mà đi trước thì mẹ cháu không chịu đựng được nỗi đau này”.

Lệ Chi cầu xin các cô, các bác cứu lấy mẹ của em.

Tranh thủ lúc bố ra ngoài hỏi bác sĩ, Lệ Chi với đôi mắt ngân ngấn nước tâm sự với chúng tôi. Cô bé lớn và hiểu hết chuyện rồi, thật tình chẳng thể giấu được mãi. Thương cho em, khi tuổi đời còn quá trẻ nhưng cánh cửa cuộc đời đã rình rập đóng sập lại… Hai hàng nước mắt chảy ra, ướt nhèm hết cả khuôn mặt, điều duy nhất Lệ Chi cầu xin là cứu mẹ bởi Chi còn em nhỏ và cả chị gái nữa. Mẹ mà có mệnh hệ gì thì mấy chị em sẽ ra sao